Trương Dịch quay người lại, nhìn về phía khu vực của nhân loại, cất lời: "Các vị, cục diện hôm nay chúng ta vốn đã ở thế cửa dưới. Nếu lúc này lùi dù chỉ nửa bước, những bước sau đều sẽ bị ép phải lùi theo. Trong lòng các vị thấy nghẹn khuất, tôi cũng vậy."
"Các cường quốc của chúng ta vốn đang chiếm giữ những vùng đất màu mỡ nhất trên Địa Tinh. Nếu Hoa Tư quốc xảy ra chuyện, các vị cũng khó mà bình yên vô sự."
"Thế nên tôi làm vậy đâu chỉ vì lợi ích của Hoa Tư quốc, mà còn là vì các vị nữa đấy!"
Ánh mắt Trương Dịch thâm trầm, hàm ý trong lời nói rất rõ ràng: Các vị đừng có quên, tôi mới là cha của các vị đấy!




